Duyên cớ tôi ngừng sắm đồ dùng nguyên bộ rồi

Cái ngày ấy ngày kia vợ chồng tôi rủ nhau đi sắm cả một bộ sofa giá tới 3000 đô-la, phấn khởi nhưng chỉ nửa năm nó chẳng ăn rơ với góc nhỏ trong nhà, đành bán bán thanh lý được 1/3 giá trị. Kể từ đó, tôi nhận ra một bài học: sắm đồ đạc không phải chuyện chỉ chạy theo trào lưu mà cần một chiến lược rõ ràng. Khi bắt tay vào #keyword#, việc đầu tiên là chớ hấp tấp chọn liền trọn bộ chỉ do thấy đồng bộ bắt mắt.

Bộ sofa 3000 đô kia đã dạy tôi một bài học


Thời điểm ấy, vợ chồng tôi mới chuyển đến ngôi nhà mới. Phòng khách rộng thoáng hơn hơn căn cũ, nên tôi nghĩ mua trọn bộ ghế sofa sẽ tiết kiệm về thời gian và công phu. Tôi ghé showroom, thấy bộ sofa này màu kem kết hợp bàn kính và kệ tivi đồng bộ, thích mê mua ngay. Thế nhưng chỉ sau vài tháng, tôi nhận ra bộ ghế quá đồ sộ với phòng khách thực tế. Mảnh ghế dài chỉ dùng tới 60% công suất, trong khi bàn kính thì lúc nào cũng đầy đồ linh tinh vì thiếu tủ chứa. Điều buồn cười là, sau 6 tháng, tôi đành bán rẻ bộ sofa này với giá 1/3 mua ban đầu. So sánh chi phí cho chuyện thay đổi đồ đạc cả căn nhà, ai mua theo dạng nguyên bộ hay lãng phí đến 30% vì không dùng hết, trong khi đó ai mua rời từng món chỉ mất có khoảng 10% vì phải thanh lý hay chuyển đồ. Bài học cụ thể tôi rút ra : hãy mua rời với những món dễ thay thế như ghế sofa, bàn, và chỉ mua nguyên set chỉ dành cho đồ ít di chuyển như tủ bếp.

Tôi từng nghĩ mua nguyên bộ sang hơn và đỡ đau đầu. Còn thực tế lại khác xa. thiet ke noi that dep lần đó, tôi thay đổi cách chọn đồ. Thay vì, tôi sắm lẻ từng món theo từng đợt. Chẳng hạn, năm ngoái, tôi mua một bộ sofa nhỏ bên IKEA, thêm bàn trà ở một tiệm khác, và hai ghế bành của một brand local. Tổng tiền chưa tới 1500 đô, rẻ hơn hẳn so với bộ 3000 đô. Nhưng quan trọng hơn, nếu tôi chán ghế thì chỉ đổi một cái, không phải vứt cả set. Trong noi that, cá nhân tôi thấy cái chìa khóa chính là sự linh hoạt và hiểu rõ nhu cầu không phải chạy theo sự đồng bộ một cách thiếu suy nghĩ.

Cách đây vài năm, tôi có anh bạn cũng tậu nguyên set nội thất phòng khách hàng hiệu tốn hơn 5000 đô. Ảnh khoe một hồi lâu rồi phát ngán vì phòng khách cứng đờ, không thể thay đổi được vị trí. Rốt cuộc cậu ta phải bán rẻ nguyên bộ với giá 2000 đô, mất hơn nửa tiền. Tôi nghe kể xong thấy xót nhưng cũng rút ra mình đã đúng đắn khi từ bỏ cách mua nguyên bộ. Mẹo tôi muốn chia sẻ cho ai đang sắm sửa là: hãy mua từ từ và ưu tiên chọn những món bạn thực sự dùng trước tiên, rồi những thứ khác có thể mua dần. Chớ vội vàng mua hết cùng lúc vì lo thiếu vì cái nhà trống trải. Cứ để nhà có thời gian rồi bạn sẽ thấy mình nên mua gì.